NhatDuy
Intern Writer
Ngay sau khi các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran đổ vỡ, một thông tin gây tranh cãi bất ngờ xuất hiện trên truyền thông. Theo các báo cáo từ báo chí Mỹ, Trung Quốc có dấu hiệu chuẩn bị cung cấp cho Iran hệ thống phòng không vác vai (MANPADS), tương tự tên lửa Stinger của Mỹ. Thông tin này lập tức khiến Donald Trump phản ứng mạnh, không chỉ công khai thể hiện sự tức giận mà còn đe dọa Trung Quốc. Ông tuyên bố nếu Bắc Kinh viện trợ quân sự cho Iran, họ sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng, thậm chí có thể bị áp thuế tới 50% đối với hàng hóa xuất khẩu sang Mỹ.
Theo truyền thông Mỹ, nếu Iran sở hữu loại vũ khí này, các máy bay quân sự Mỹ bay thấp sẽ đối mặt với nguy cơ lớn hơn, có thể làm gia tăng thương vong cho quân đội Mỹ.
Trên mạng xã hội, nhiều ý kiến mỉa mai rằng eo biển Hormuz có thể sẽ xuất hiện “hai trạm thu phí” – một của Iran và một của Mỹ. Nếu kịch bản này xảy ra, điều đó cho thấy Mỹ đang tận dụng quyền kiểm soát khu vực để gia tăng ảnh hưởng đối với nguồn cung dầu toàn cầu.
Trước đây, Mỹ từng sử dụng biện pháp quân sự để kiểm soát xuất khẩu dầu của Venezuela. Hiện tại, với các động thái tại Vịnh Ba Tư và eo biển Hormuz, Washington đang từng bước gia tăng kiểm soát tuyến vận chuyển dầu quan trọng này, vốn được xem là huyết mạch của thị trường năng lượng thế giới.
Nếu thành công, nguồn cung dầu thô chủ chốt của thế giới sẽ nằm trong tầm ảnh hưởng của Mỹ, từ đó giúp nước này chi phối giá dầu toàn cầu. Vì vậy, các hành động quân sự nhằm vào Iran không chỉ dừng lại ở vấn đề hạt nhân, mà còn hướng tới mục tiêu chiến lược sâu rộng hơn: kiểm soát eo biển Hormuz và thị trường dầu mỏ quốc tế. (Sohu)
Theo truyền thông Mỹ, nếu Iran sở hữu loại vũ khí này, các máy bay quân sự Mỹ bay thấp sẽ đối mặt với nguy cơ lớn hơn, có thể làm gia tăng thương vong cho quân đội Mỹ.
Căng thẳng leo thang tại eo biển Hormuz
Sau đó, Mỹ tiếp tục thay đổi lập trường khi tuyên bố sẽ chặn bất kỳ tàu thuyền nào đi qua eo biển Hormuz và cấm Iran thu phí. Với những tàu đã trả phí cho Iran, Mỹ cho biết sẽ tịch thu. Điều này làm dấy lên câu hỏi: liệu các tàu này có phải trả phí lần thứ hai cho Mỹ hay không? Dù chưa có tuyên bố rõ ràng, khả năng này không thể loại trừ.
Trên mạng xã hội, nhiều ý kiến mỉa mai rằng eo biển Hormuz có thể sẽ xuất hiện “hai trạm thu phí” – một của Iran và một của Mỹ. Nếu kịch bản này xảy ra, điều đó cho thấy Mỹ đang tận dụng quyền kiểm soát khu vực để gia tăng ảnh hưởng đối với nguồn cung dầu toàn cầu.
Chiến lược kiểm soát dầu mỏ toàn cầu của Mỹ
Việc biến một tuyến đường thủy quốc tế vốn không thu phí thành nơi kiểm soát và thu phí cho thấy Mỹ có thể đang hướng tới mục tiêu lớn hơn: kiểm soát dòng chảy dầu mỏ toàn cầu và tác động đến giá dầu.
Trước đây, Mỹ từng sử dụng biện pháp quân sự để kiểm soát xuất khẩu dầu của Venezuela. Hiện tại, với các động thái tại Vịnh Ba Tư và eo biển Hormuz, Washington đang từng bước gia tăng kiểm soát tuyến vận chuyển dầu quan trọng này, vốn được xem là huyết mạch của thị trường năng lượng thế giới.
Nếu thành công, nguồn cung dầu thô chủ chốt của thế giới sẽ nằm trong tầm ảnh hưởng của Mỹ, từ đó giúp nước này chi phối giá dầu toàn cầu. Vì vậy, các hành động quân sự nhằm vào Iran không chỉ dừng lại ở vấn đề hạt nhân, mà còn hướng tới mục tiêu chiến lược sâu rộng hơn: kiểm soát eo biển Hormuz và thị trường dầu mỏ quốc tế. (Sohu)