Mẫn Nhi
Admin xinh gái
Lưu Bị (161 - 223), tự là Huyền Đức, là một trong những nhân vật có tầm ảnh hưởng sâu rộng nhất trong lịch sử Trung Quốc thời Tam quốc. Ông không chỉ được biết đến là vị hoàng đế khai quốc của nhà Thục Hán mà còn là biểu tượng của lòng nhân từ và nghị lực phi thường. Dù sau này đứng đầu một quốc gia, ít ai ngờ rằng vị quân chủ này từng có một xuất phát điểm vô cùng khiêm tốn. Trước khi bước lên đỉnh cao quyền lực, Lưu Bị đã phải trải qua những năm tháng dài sống trong cảnh nghèo khó và làm nghề lao động chân tay để duy trì cuộc sống qua ngày.
Tạo hinh của Lưu Bi trên phim Tam Quốc diễn nghĩa
Tuy nhiên, bất chấp những lời giễu cợt về xuất thân hàn vi, kể từ thời nhà Đường, nhà Thục Hán đã được sử sách Trung Quốc công nhận là triều đại chính thống trong số ba nước thời Tam quốc. Lưu Bị cũng là hoàng đế duy nhất của thời kỳ này được thờ phụng tại Đế vương miếu do nhà Minh và nhà Thanh xây dựng, trong khi các vị vua của Tào Ngụy và Đông Ngô không có được vinh dự này.
Tạo hinh của Lưu Bi trên phim Tam Quốc diễn nghĩa
Xuất thân nghèo khó và nghề nghiệp mưu sinh của Lưu Bị
Theo các ghi chép trong sử liệu, tiêu biểu là cuốn Tam quốc chí của Trần Thọ, Lưu Bị vốn là hậu duệ của hoàng thất nhà Hán. Tuy nhiên, khác với Tào Tháo hay Tôn Quyền vốn xuất thân từ tầng lớp quý tộc có sẵn tài sản và uy danh gia tộc làm nền tảng, Lưu Bị lại sinh trưởng trong một gia đình nghèo nàn tại quận Trác, U Châu. Do gia cảnh sa sút, ngay từ thuở nhỏ, ông đã phải làm nghề đan giày cỏ và dệt chiếu để kiếm sống. Chính sự đối lập giữa danh nghĩa dòng dõi hoàng tộc và thực tại nghèo khó đã tạo nên một hình ảnh Lưu Bị đầy khác biệt, một vị quân chủ đi lên từ hai bàn tay trắng để gây dựng nên cơ nghiệp lớn.Nghị lực phục hưng Hán thất và quá trình gây dựng Thục Hán
Dù phải làm nghề đan giày cỏ mưu sinh, Lưu Bị vẫn luôn nuôi dưỡng hoài bão lớn lao về việc phục hưng Hán thất. Ông được mô tả là người có nghị lực, luôn quý trọng nhân tài và nêu cao hình tượng nhân nghĩa để chiêu nạp những người tài giỏi đi theo mình. Trong tác phẩm Tam quốc diễn nghĩa, tác giả La Quán Trung đã xây dựng ông là một nhân vật chính diện, thương dân như con, dù thực tế lịch sử có một số chi tiết hư cấu so với ngoài đời thật. Sau hàng chục năm bôn ba và chiến đấu, đến năm 221, Lưu Bị chính thức xưng đế, lấy quốc hiệu là Hán (thường gọi là Thục Hán) để kế tục Lưu Hiệp và đặt niên hiệu là Chương Vũ. Ông trị vì cho đến khi qua đời vào năm 223 tại cung Vĩnh An, thọ 63 tuổi, và được truy tôn là Chiêu Liệt hoàng đế.Những giai thoại về quá khứ và vị thế chính thống trong lịch sử
Quá khứ làm nghề đan giày cỏ của Lưu Bị thường xuyên bị các đối thủ chính trị đem ra mỉa mai. Thậm chí, có giai thoại kể rằng khi an táng Lưu Thiện - vị hoàng đế cuối cùng của nhà Thục Hán, Tư Mã Viêm của Tấn triều đã sai người bỏ một đôi giày cỏ vào quan tài như một cách châm biếm thâm độc nhắm vào Tiên chủ Lưu Bị. Những kẻ đối nghịch thường gọi ông bằng danh xưng đầy vẻ khinh miệt là 'phường đan giày dệt chiếu'.Tuy nhiên, bất chấp những lời giễu cợt về xuất thân hàn vi, kể từ thời nhà Đường, nhà Thục Hán đã được sử sách Trung Quốc công nhận là triều đại chính thống trong số ba nước thời Tam quốc. Lưu Bị cũng là hoàng đế duy nhất của thời kỳ này được thờ phụng tại Đế vương miếu do nhà Minh và nhà Thanh xây dựng, trong khi các vị vua của Tào Ngụy và Đông Ngô không có được vinh dự này.