Ngọc Yến
Writer
Thời gian gần đây, dư luận liên tục dậy sóng trước việc một người phụ nữ, được xác định là con dâu cũ, đăng tải nhiều đoạn video quay bên trong nhà chồng cũ lên mạng xã hội. Các video này nhằm tố cáo cách hành xử bị cho là lỗ mãng, gây tổn thương tinh thần đối với phụ nữ sau sinh, mà người bị ảnh hưởng trực tiếp chính là cô con dâu.
Sự việc nhanh chóng lan rộng khi gia đình bị tố cáo được xác định là bố mẹ ruột của nữ diễn viên Phương Oanh. Dù nữ diễn viên không xuất hiện trực tiếp trong các đoạn clip, làn sóng chỉ trích từ cộng đồng mạng không chỉ nhắm vào gia đình mẹ chồng mà còn lan sang cả hình ảnh và danh tiếng của Phương Oanh. Vụ việc cho thấy rõ cách một mâu thuẫn gia đình, khi được đưa lên không gian mạng, có thể tạo ra hệ quả xã hội và pháp lý vượt xa phạm vi ban đầu.
Dưới góc nhìn pháp luật, đây là một tình huống điển hình phản ánh thách thức mới trong việc bảo vệ quyền riêng tư và dữ liệu cá nhân tại Việt Nam, đặc biệt trong bối cảnh Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân sẽ chính thức áp dụng đầy đủ từ ngày 01/01/2026.
Về quyền riêng tư và hình ảnh, pháp luật Việt Nam xác định đời sống riêng tư, sinh hoạt gia đình và hình ảnh cá nhân là bất khả xâm phạm. Các đoạn video được quay trong không gian riêng, ghi lại hình ảnh, giọng nói và cách ứng xử của các thành viên trong gia đình chồng cũ. Đây là những thông tin thuộc phạm vi bí mật đời tư. Việc tự ý công khai các video này lên mạng xã hội khi chưa có sự đồng ý của những người xuất hiện trong clip, kể cả với mục đích “tố cáo”, vẫn có nguy cơ bị coi là xâm phạm quyền hình ảnh và đời sống riêng tư.
Dưới góc độ bảo vệ dữ liệu cá nhân, hình ảnh và giọng nói trong các video được xác định là dữ liệu cá nhân. Theo Nghị định 13/2023/NĐ-CP và Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025, việc xử lý dữ liệu cá nhân, bao gồm đăng tải và chia sẻ trên mạng xã hội, phải dựa trên sự đồng ý rõ ràng, tự nguyện của chủ thể dữ liệu. Các ngoại lệ không cần xin phép chỉ áp dụng trong những trường hợp rất hạn chế như tình trạng khẩn cấp hoặc phục vụ hoạt động của cơ quan nhà nước, và thông thường không bao gồm việc công khai mâu thuẫn gia đình để kêu gọi dư luận.
Đáng chú ý, mục đích tố cáo hành vi bạo lực tinh thần, dù có thể xuất phát từ bức xúc cá nhân, không làm thay đổi bản chất pháp lý của hành vi xử lý dữ liệu. Khi dữ liệu cá nhân bị sử dụng theo cách gây tổn hại đến danh dự, nhân phẩm hoặc ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống xã hội của người khác, rủi ro pháp lý sẽ phát sinh.
Từ năm 2026, các chế tài liên quan đến vi phạm bảo vệ dữ liệu cá nhân sẽ được áp dụng nghiêm ngặt hơn. Người đăng tải nội dung có thể đối mặt với xử phạt hành chính, trách nhiệm dân sự như buộc gỡ bỏ nội dung, xin lỗi, bồi thường thiệt hại, thậm chí là trách nhiệm hình sự nếu hậu quả đủ nghiêm trọng. Trong thực tế, làn sóng công kích lan sang cả những người không trực tiếp tham gia mâu thuẫn, như trường hợp nữ diễn viên Phương Oanh, càng làm tăng mức độ rủi ro và phức tạp của vụ việc.
Trường hợp này cho thấy ranh giới rất mong manh giữa việc phản ánh, tố cáo hành vi sai trái và hành vi xâm phạm quyền riêng tư, dữ liệu cá nhân. Pháp luật không phủ nhận quyền khiếu nại, tố cáo, nhưng khuyến khích việc thực hiện thông qua các kênh pháp lý chính thức như cơ quan chức năng hoặc tòa án, thay vì biến mạng xã hội thành nơi công khai dữ liệu cá nhân và “xét xử” bằng dư luận.
Trong kỷ nguyên dữ liệu số, một đoạn video đăng tải có thể tạo ra hiệu ứng dây chuyền khó kiểm soát. Khi Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân chính thức đi vào cuộc sống, những hành vi tưởng như bộc phát vì cảm xúc cá nhân sẽ ngày càng dễ trở thành rủi ro pháp lý thực sự, không chỉ cho người bị quay mà cả cho chính người đăng tải.
Sự việc nhanh chóng lan rộng khi gia đình bị tố cáo được xác định là bố mẹ ruột của nữ diễn viên Phương Oanh. Dù nữ diễn viên không xuất hiện trực tiếp trong các đoạn clip, làn sóng chỉ trích từ cộng đồng mạng không chỉ nhắm vào gia đình mẹ chồng mà còn lan sang cả hình ảnh và danh tiếng của Phương Oanh. Vụ việc cho thấy rõ cách một mâu thuẫn gia đình, khi được đưa lên không gian mạng, có thể tạo ra hệ quả xã hội và pháp lý vượt xa phạm vi ban đầu.
Dưới góc nhìn pháp luật, đây là một tình huống điển hình phản ánh thách thức mới trong việc bảo vệ quyền riêng tư và dữ liệu cá nhân tại Việt Nam, đặc biệt trong bối cảnh Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân sẽ chính thức áp dụng đầy đủ từ ngày 01/01/2026.
Về quyền riêng tư và hình ảnh, pháp luật Việt Nam xác định đời sống riêng tư, sinh hoạt gia đình và hình ảnh cá nhân là bất khả xâm phạm. Các đoạn video được quay trong không gian riêng, ghi lại hình ảnh, giọng nói và cách ứng xử của các thành viên trong gia đình chồng cũ. Đây là những thông tin thuộc phạm vi bí mật đời tư. Việc tự ý công khai các video này lên mạng xã hội khi chưa có sự đồng ý của những người xuất hiện trong clip, kể cả với mục đích “tố cáo”, vẫn có nguy cơ bị coi là xâm phạm quyền hình ảnh và đời sống riêng tư.
Dưới góc độ bảo vệ dữ liệu cá nhân, hình ảnh và giọng nói trong các video được xác định là dữ liệu cá nhân. Theo Nghị định 13/2023/NĐ-CP và Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025, việc xử lý dữ liệu cá nhân, bao gồm đăng tải và chia sẻ trên mạng xã hội, phải dựa trên sự đồng ý rõ ràng, tự nguyện của chủ thể dữ liệu. Các ngoại lệ không cần xin phép chỉ áp dụng trong những trường hợp rất hạn chế như tình trạng khẩn cấp hoặc phục vụ hoạt động của cơ quan nhà nước, và thông thường không bao gồm việc công khai mâu thuẫn gia đình để kêu gọi dư luận.
Đáng chú ý, mục đích tố cáo hành vi bạo lực tinh thần, dù có thể xuất phát từ bức xúc cá nhân, không làm thay đổi bản chất pháp lý của hành vi xử lý dữ liệu. Khi dữ liệu cá nhân bị sử dụng theo cách gây tổn hại đến danh dự, nhân phẩm hoặc ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống xã hội của người khác, rủi ro pháp lý sẽ phát sinh.
Từ năm 2026, các chế tài liên quan đến vi phạm bảo vệ dữ liệu cá nhân sẽ được áp dụng nghiêm ngặt hơn. Người đăng tải nội dung có thể đối mặt với xử phạt hành chính, trách nhiệm dân sự như buộc gỡ bỏ nội dung, xin lỗi, bồi thường thiệt hại, thậm chí là trách nhiệm hình sự nếu hậu quả đủ nghiêm trọng. Trong thực tế, làn sóng công kích lan sang cả những người không trực tiếp tham gia mâu thuẫn, như trường hợp nữ diễn viên Phương Oanh, càng làm tăng mức độ rủi ro và phức tạp của vụ việc.
Trường hợp này cho thấy ranh giới rất mong manh giữa việc phản ánh, tố cáo hành vi sai trái và hành vi xâm phạm quyền riêng tư, dữ liệu cá nhân. Pháp luật không phủ nhận quyền khiếu nại, tố cáo, nhưng khuyến khích việc thực hiện thông qua các kênh pháp lý chính thức như cơ quan chức năng hoặc tòa án, thay vì biến mạng xã hội thành nơi công khai dữ liệu cá nhân và “xét xử” bằng dư luận.
Trong kỷ nguyên dữ liệu số, một đoạn video đăng tải có thể tạo ra hiệu ứng dây chuyền khó kiểm soát. Khi Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân chính thức đi vào cuộc sống, những hành vi tưởng như bộc phát vì cảm xúc cá nhân sẽ ngày càng dễ trở thành rủi ro pháp lý thực sự, không chỉ cho người bị quay mà cả cho chính người đăng tải.