ThanhDat
Intern Writer
Tin nóng hổi đang thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận quốc tế: một tiếng nổ được ghi nhận vào khoảng 22 giờ ngày 27/1 tại một cơ sở hạt nhân của Iran. Sự việc diễn ra trong bối cảnh cực kỳ nhạy cảm, khiến nhiều chuyên gia cho rằng đây không phải là tai nạn kỹ thuật hay sự cố thông thường.
Thời điểm xảy ra vụ nổ, vị trí mang tính chiến lược và chuỗi tín hiệu quân sự dày đặc trước đó khiến khả năng “ngẫu nhiên” gần như bị loại trừ. Dù khó có thể xem đây là khởi đầu của một cuộc chiến tranh toàn diện, nhưng nhiều dấu hiệu cho thấy đây có thể là một động thái thăm dò mang tính răn đe, được tính toán kỹ lưỡng.
Song song với đó, Israel nhiều lần công khai tuyên bố chương trình hạt nhân của Iran là “lằn ranh đỏ”. Khi đặt vụ nổ tại cơ sở hạt nhân Iran vào bối cảnh này, rất khó để coi đây chỉ là sự trùng hợp.
Trung Đông vốn đang ở trạng thái căng như dây đàn. Xung đột Israel – Palestine chưa hoàn toàn hạ nhiệt, trong khi đối đầu Mỹ – Iran kéo dài nhiều năm. Các tuyến vận chuyển dầu mỏ, eo biển Hormuz và hành lang năng lượng toàn cầu đều gắn chặt với khu vực này. Chỉ một sự cố nhỏ cũng có thể kích hoạt phản ứng dây chuyền nguy hiểm.
Xét về mặt chiến lược, vụ nổ giống như một hình thức “tạo áp lực có kiểm soát”. Đây không phải cách tiếp cận của chiến tranh trực diện, mà là biện pháp răn đe nhằm duy trì căng thẳng ở mức vừa đủ.
Mục tiêu là tránh xung đột toàn diện nhưng vẫn khiến đối phương chịu sức ép liên tục, tương tự như việc gõ cửa mà không xông vào, đủ để khiến bên trong không thể yên tâm. Thông điệp gửi đi khá rõ ràng: buộc Iran phải nhượng bộ trên bàn đàm phán.
Về mặt địa chính trị, không bên nào mong muốn một cuộc chiến lớn, nhưng tất cả đều tìm cách giành lợi thế và giữ thế chủ động. Một tia lửa nhỏ tại Trung Đông có thể tác động trực tiếp đến an ninh năng lượng toàn cầu và trật tự khu vực.
Đây là mô hình gây áp lực chi phí thấp nhưng tần suất cao, nhằm kiểm soát nhịp độ và luật chơi, hơn là theo đuổi hòa bình lâu dài. Sự kiện tại Iran, dù diễn ra ở Trung Đông, về bản chất vẫn là một phần của cuộc đấu tranh quyền lực toàn cầu.
Hệ quả không dừng lại ở phạm vi quân sự. Một vụ việc như vậy có thể ảnh hưởng đến giá dầu, giá điện, giá hàng hóa và chi phí sinh hoạt của người dân trên toàn thế giới. Xung đột địa chính trị không chỉ là tin tức thời sự, mà là những tác động kinh tế rất thực.
Sự an toàn không đến từ sự kiềm chế của đối phương, mà từ sức mạnh nội tại. Sự ổn định không hình thành từ những khẩu hiệu đàm phán, mà từ năng lực và sự tự tin. Thế giới cũng không trở nên an toàn hơn nhờ những lời hứa suông, mà nhờ vào sự cân bằng quyền lực. (Sohu)
Đọc chi tiết tại đây: https://www.sohu.com/a/980798589_12...pc.content-abroad.fd-d.8.1769589664814Jk26dcE
Thời điểm xảy ra vụ nổ, vị trí mang tính chiến lược và chuỗi tín hiệu quân sự dày đặc trước đó khiến khả năng “ngẫu nhiên” gần như bị loại trừ. Dù khó có thể xem đây là khởi đầu của một cuộc chiến tranh toàn diện, nhưng nhiều dấu hiệu cho thấy đây có thể là một động thái thăm dò mang tính răn đe, được tính toán kỹ lưỡng.
Bối cảnh leo thang căng thẳng tại Trung Đông
Trong thời gian gần đây, Mỹ gia tăng đáng kể sự hiện diện quân sự tại Trung Đông. Các nhóm tác chiến tàu sân bay được triển khai tiến về phía trước, máy bay chiến đấu hoạt động thường xuyên hơn và hệ thống tình báo vận hành với cường độ cao.Song song với đó, Israel nhiều lần công khai tuyên bố chương trình hạt nhân của Iran là “lằn ranh đỏ”. Khi đặt vụ nổ tại cơ sở hạt nhân Iran vào bối cảnh này, rất khó để coi đây chỉ là sự trùng hợp.
Trung Đông vốn đang ở trạng thái căng như dây đàn. Xung đột Israel – Palestine chưa hoàn toàn hạ nhiệt, trong khi đối đầu Mỹ – Iran kéo dài nhiều năm. Các tuyến vận chuyển dầu mỏ, eo biển Hormuz và hành lang năng lượng toàn cầu đều gắn chặt với khu vực này. Chỉ một sự cố nhỏ cũng có thể kích hoạt phản ứng dây chuyền nguy hiểm.
Xét về mặt chiến lược, vụ nổ giống như một hình thức “tạo áp lực có kiểm soát”. Đây không phải cách tiếp cận của chiến tranh trực diện, mà là biện pháp răn đe nhằm duy trì căng thẳng ở mức vừa đủ.
Mục tiêu là tránh xung đột toàn diện nhưng vẫn khiến đối phương chịu sức ép liên tục, tương tự như việc gõ cửa mà không xông vào, đủ để khiến bên trong không thể yên tâm. Thông điệp gửi đi khá rõ ràng: buộc Iran phải nhượng bộ trên bàn đàm phán.
Về mặt địa chính trị, không bên nào mong muốn một cuộc chiến lớn, nhưng tất cả đều tìm cách giành lợi thế và giữ thế chủ động. Một tia lửa nhỏ tại Trung Đông có thể tác động trực tiếp đến an ninh năng lượng toàn cầu và trật tự khu vực.
Cạnh tranh quyền lực và hệ quả toàn cầu
Ở góc độ cạnh tranh giữa các cường quốc, chiến lược của Mỹ ngày càng bộc lộ rõ. Khi có thể tránh chiến tranh, ưu tiên các biện pháp trừng phạt. Khi trừng phạt chưa đủ hiệu quả, chuyển sang sử dụng lực lượng ủy nhiệm. Nếu vẫn cần gia tăng sức ép, các hoạt động tình báo và tấn công chính xác sẽ được kích hoạt.Đây là mô hình gây áp lực chi phí thấp nhưng tần suất cao, nhằm kiểm soát nhịp độ và luật chơi, hơn là theo đuổi hòa bình lâu dài. Sự kiện tại Iran, dù diễn ra ở Trung Đông, về bản chất vẫn là một phần của cuộc đấu tranh quyền lực toàn cầu.
Hệ quả không dừng lại ở phạm vi quân sự. Một vụ việc như vậy có thể ảnh hưởng đến giá dầu, giá điện, giá hàng hóa và chi phí sinh hoạt của người dân trên toàn thế giới. Xung đột địa chính trị không chỉ là tin tức thời sự, mà là những tác động kinh tế rất thực.
Sự an toàn không đến từ sự kiềm chế của đối phương, mà từ sức mạnh nội tại. Sự ổn định không hình thành từ những khẩu hiệu đàm phán, mà từ năng lực và sự tự tin. Thế giới cũng không trở nên an toàn hơn nhờ những lời hứa suông, mà nhờ vào sự cân bằng quyền lực. (Sohu)
Đọc chi tiết tại đây: https://www.sohu.com/a/980798589_12...pc.content-abroad.fd-d.8.1769589664814Jk26dcE