Liệu Trung Quốc có thể làm với Đài Loan như Mỹ bắt Tổng thống Maduro?

N
Nguyễn Văn Sơn
Phản hồi: 0
Sau khi Mỹ thực hiện chiến dịch chớp nhoáng bắt Tổng thống Venezuela đêm 3/1/2026, cư dân mạng không thể không đặt câu hỏi: Liệu Trung Quốc có làm được tương tự với Đài Loan?

Venezuela nằm ở phía bắc Nam Mỹ, giáp biển Caribbean, trong khi Mỹ nằm ở Bắc Mỹ. Hai nước không có biên giới đất liền chung, mà cách nhau chủ yếu qua biển Caribbean (một phần của Đại Tây Dương).

Khoảng cách đường bay thẳng giữa trung tâm hai quốc gia vào khoảng 4.500 đến 4.800 km. Khoảng cách gần nhất giữa biên giới hai nước, từ bờ biển Venezuela tới các lãnh thổ Mỹ như Puerto Rico hoặc Virgin Islands, vào khoảng 1.700 đến 1.800 km.

Trong phạm vi bài viết này, chúng ta cùng thảo luận về vấn đề kỹ thuật thực hiện chiến dịch của Mỹ, để từ đó cùng phán đoán khả năng của Trung Quốc.
1767579333538.png

Phân tích kỹ thuật về Chiến dịch Absolute Resolve của Mỹ ở Venezuela

Dựa trên các nguồn tin đáng tin cậy từ báo chí quốc tế và phân tích tình báo nguồn mở OSINT (tính đến 5/1/2026), tôi sẽ phân tích chi tiết các khía cạnh kỹ thuật trong chiến dịch bắt giữ Tổng thống Nicolás Maduro (Operation Absolute Resolve) vào rạng sáng 3/1/2026. Đây là một chiến dịch "chớp nhoáng", tập trung vào tốc độ, bất ngờ và tích hợp công nghệ cao, với sự phối hợp giữa không quân, lực lượng đặc nhiệm, tình báo và chiến tranh mạng. Chiến dịch không phải là xâm lược toàn diện mà là cuộc đột kích chính xác, kéo dài khoảng 4-6 giờ, với hơn 150 máy bay và khoảng 15.000 quân được triển khai từ trước.

Máy bay trực thăng chiến đấu Mỹ bay ầm ầm trên bầu trời thủ đô Caracas mà không bị phòng không phát hiện

Trong chiến dịch Operation Absolute Resolve ngày 03/01/2026, lực lượng Mỹ chủ yếu xuất phát từ miền nam Florida và các tàu sân bay tại vùng Caribbean. Quãng đường từ Miami tới Caracas khoảng 2.190 đến 2.200 km, với thời gian bay thương mại trung bình khoảng 3 giờ. So với các chiến dịch xa hơn như Iraq khoảng 10.000 km hay Afghanistan trên 11.000 km, đây là khoảng cách tương đối gần, giúp Mỹ triển khai nhanh máy bay, trực thăng và lực lượng đặc nhiệm, hạn chế nhu cầu tiếp nhiên liệu giữa chặng.

Venezuela có hệ thống phòng không do Nga cung cấp, bao gồm Buk-M2E và S-300, nhưng chúng bị vô hiệu hóa nhanh chóng. Bằng cách nào? Mỹ sử dụng máy bay chiến tranh điện tử như EA-18G Growler để gây nhiễu radar và hệ thống chỉ huy kiểm soát của Venezuela. Các máy bay tàng hình như F-22 Raptor và F-35 Lightning II bay ở độ cao thấp (khoảng 30m) trên mặt nước để tiếp cận Caracas, tận dụng địa hình và thời tiết xấu (mưa, sương mù) để che giấu tín hiệu radar. OSINT từ video và ảnh vệ tinh cho thấy các hệ thống Buk bị phá hủy bằng tên lửa chính xác từ F/A-18 Super Hornet và drone Reaper trước khi trực thăng đến.

Trực thăng MH-60 Black Hawk (phiên bản DAP) và MH-47G Chinook của Lữ đoàn Hàng không Đặc nhiệm 160th (Night Stalkers) bay thấp, sử dụng hệ thống EW onboard để tránh phát hiện, và chỉ bị bắn một lần trong quá trình rút lui (không máy bay nào rơi).

Hỗ trợ từ không quân và drone: Hơn 150 máy bay từ 20 vị trí (bao gồm tàu sân bay USS Iwo Jima ở Caribbean) cung cấp yểm trợ, với B-1 bombers và F-35 thực hiện các cuộc tấn công chính xác để "mở đường". Drone như MQ-9 Reaper giám sát thời gian thực và hỗ trợ tình báo. Không có tổn thất Mỹ nào, chứng tỏ ưu thế công nghệ vượt trội so với phòng không Venezuela (chủ yếu dựa vào thiết bị Nga cũ kỹ và không được bảo trì tốt).

Cắt điện toàn bộ thủ đô

Tấn công mạng (Cyber Warfare): Đây là yếu tố then chốt để tạo bất ngờ. US Cyber Command (USCYBERCOM) thực hiện các cuộc tấn công mạng để làm gián đoạn lưới điện quốc gia Venezuela, đặc biệt ở Caracas, kéo dài vài giờ. Các nguồn tin cho biết đây là hành động an ninh mạng quy mô lớn nhằm vô hiệu hóa hệ thống chỉ huy và radar, có thể sử dụng malware (phần mềm độc hại) được cài đặt từ trước qua tình báo. Điều này làm tê liệt đèn đường, hệ thống giám sát và thông tin liên lạc của lực lượng Maduro, cho phép trực thăng tiếp cận mà không bị phát hiện sớm.

Một số phân tích OSINT gợi ý rằng malware được CIA cài đặt từ drone hoặc qua nội gián, tương tự các chiến dịch trước đây như Stuxnet.

Tích hợp với tấn công vật lý: Đồng thời với tấn công mạng, các cuộc không kích nhắm vào trạm điện và cơ sở hạ tầng, gây mất điện diện rộng (forced darkness) để hỗ trợ lực lượng đặc nhiệm.

Điệp viên và tình báo nuôi cấy thời gian dài

Vai trò của CIA và NSA: CIA có đội ngũ nhỏ trên mặt đất từ tháng 8/2025, theo dõi hoạt động của Maduro (thói quen di chuyển, ngủ nghỉ, ăn uống). Họ sử dụng drone và vệ tinh để theo dõi thời gian thực, xác định vị trí chính xác tại pháo đài an toàn ở Caracas. NSA (Cơ quan An ninh Quốc gia) giám sát dữ liệu địa vị và liên lạc điện tử.

Một số nguồn cho biết có nội gián (mole) trong đội ngũ Maduro, có thể là cố vấn thân cận nhận 50 triệu USD để cung cấp thông tin.

Luyện tập và chuẩn bị: Delta Force xây dựng mô hình chính xác của safe house Maduro để luyện tập, mang theo đèn khò để cắt phòng an toàn bằng thép nếu cần. Chiến dịch bị trì hoãn 4 ngày do thời tiết xấu, nhưng được Trump phê duyệt lúc 10:46 PM ngày 2/1/2026.

Không cần đàm phán, lực lượng đặc nhiệm bắt Maduro chỉ trong vài phút.

Tổng thể, thành công của chiến dịch nhờ ưu thế công nghệ (tàng hình, EW, cyber) và tình báo lâu dài, với Venezuela thiếu đồng minh mạnh và phòng thủ yếu.

Còn Trung Quốc với Đài Loan thì sao?
1767579520423.png

Cư dân mạng Trung Quốc chế ảnh Trung Quốc bắt được lãnh đạo Đài Loan từ hình ảnh Mỹ bắt Tổng thống Maduro

Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) có khả năng thực hiện các yếu tố tương tự, nhưng tình hình Đài Loan phức tạp hơn nhiều do địa lý, phòng thủ mạnh và can thiệp quốc tế. Khả năng thành công của một chiến dịch "tương tự" (đột kích bắt lãnh đạo, cắt điện, tránh phòng không) là thấp (ước tính 20-50% nếu có can thiệp Mỹ), vì Đài Loan không phải là "mục tiêu dễ" như Venezuela.

Tương đồng kỹ thuật

Tránh phòng không và bay trên không phận: PLA có máy bay tàng hình như J-20 và drone EW để gây nhiễu radar Đài Loan. Họ có thể sử dụng tên lửa đạn đạo (như DF-17) để SEAD, và đàn drone để làm gián đoạn vệ tinh như Starlink. Gần đây (12/2025), PLA diễn tập "Justice Mission 2025" với drone robot và vũ khí tương lai, chứng tỏ khả năng bay thấp và tấn công nhanh.

Tuy nhiên, Eo biển Đài Loan rộng 100-200km, với gió mạnh và địa hình núi non, làm khó khăn hơn so với bay từ Caribbean đến Caracas (khoảng cách tương đương nhưng địa lý dễ hơn).

Cắt điện và tấn công mạng: Trung Quốc mạnh về cyber, với nhóm như Volt Typhoon nhắm vào hạ tầng Mỹ và Đài Loan để cắt điện, ngân hàng, viễn thông. Họ có thể dùng wiper attacks hoặc ransomware để làm tê liệt "T-Dome" (hệ thống phòng không đa tầng của Đài Loan). PLA nhấn mạnh chiến tranh phá hủy hệ thống để phá hủy mạng lưới chỉ huy.

Điều này tương tự Mỹ ở Venezuela, nhưng Đài Loan có hệ thống dự phòng và đồng minh Mỹ hỗ trợ phòng vệ an ninh mạng.

Điệp viên và tình báo lâu dài: Trung Quốc có mạng lưới gián điệp rộng ở Đài Loan, theo dõi hành vi của lãnh đạo như Lai Ching-te. Họ có thể dùng AI và drone để tình báo thời gian thực, nhưng Đài Loan có phản gián mạnh và không có chia rẽ nội bộ lớn như Venezuela.

Khác biệt và thách thức lớn

Phòng không và địa lý: Đài Loan có hệ thống phòng không hiện đại (HIMARS, F-16, Patriot), với "T-Dome" tích hợp đa tầng, hiệu quả chống tên lửa và drone (như ở Ukraine). PLA thiếu kinh nghiệm thực chiến, và xâm lược đổ bộ là ác mộng chiến dịch - khó hơn đột kích trực thăng như ở Venezuela. Thời tiết Eo biển chỉ cho phép đổ bộ vài tháng/năm, và Mỹ có căn cứ ở Nhật, Hàn, Philippines để can thiệp nhanh.

Trung Quốc có thể phong tỏa, nhưng không dễ bắt lãnh đạo như Mỹ bắt cóc Maduro.

Can thiệp quốc tế và kinh nghiệm: Mỹ cam kết bảo vệ Đài Loan với hạm đội và tên lửa sẵn sàng. Trung Quốc thiếu kinh nghiệm dự án lực lượng như Mỹ, và rủi ro leo thang hạt nhân cao. Một số ý kiến trên X cho rằng Trung Quốc có thể "học hỏi" từ Mỹ, nhưng Đài Loan mạnh hơn Venezuela gấp bội (không dễ mua chuộc tướng lĩnh).

Khả năng thành công: Nếu chỉ đột kích nhanh, khả năng thành công thấp (do can thiệp Mỹ); nếu xâm lược toàn diện, 30-50% nhưng tổn thất lớn (hàng nghìn tàu, máy bay). PLA dự kiến sẵn sàng 2027, theo Bộ Quốc phòng Mỹ, nhưng ưu tiên "thống nhất hòa bình" thay vì rủi ro.

Trung Quốc có công cụ tương tự nhưng đối mặt thách thức lớn hơn, khiến hành động trực tiếp ít khả thi.

Bạn có ý kiến nào khác không?
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Thành viên mới đăng
http://textlink.linktop.vn/?adslk=aHR0cHM6Ly93d3cudm5yZXZpZXcudm4vdGhyZWFkcy9saWV1LXRydW5nLXF1b2MtY28tdGhlLWxhbS12b2ktZGFpLWxvYW4tbmh1LW15LWJhdC10b25nLXRob25nLW1hZHVyby43Njg5Ny8=
Top