Giá dầu tăng sốc 13% sau không kích Iran: Trung Quốc đã chuẩn bị gì suốt 20 năm?

NhatDuy
NhatDuy
Phản hồi: 0

NhatDuy

Intern Writer
Việc nổ súng tại Trung Đông đã làm rung chuyển thị trường dầu mỏ toàn cầu. Mỹ và Israel mở cuộc không kích quy mô lớn vào Iran. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran tuyên bố phong tỏa eo biển Hormuz. Một số tàu chở dầu bị trúng tên lửa và đánh chìm. Giá dầu Brent tăng vọt 13% ngay khi mở cửa, vượt 95 USD/thùng (khoảng 2.375.000 VNĐ) chỉ trong hai ngày và tiến lên mốc 100 USD/thùng (khoảng 2.500.000 VNĐ).
1772522706295.png

Châu Âu rơi vào lo ngại, Nhật Bản và Hàn Quốc cũng bất an khi hơn 90% dầu thô phụ thuộc Trung Đông. Nếu eo biển Hormuz bị phong tỏa, giá dầu leo thang, sản xuất công nghiệp và đời sống người dân sẽ chịu tác động trực tiếp. Nhiều người lo giá xăng tăng trở lại, chi phí sinh hoạt đội lên.

Tuy nhiên, dữ liệu cho thấy hệ thống năng lượng Trung Quốc ổn định hơn nhiều so với lo ngại: không thiếu hụt diện rộng, không tăng giá bất thường, công nghiệp và sinh hoạt vẫn vận hành bình thường.
1772526416395.png

Bài học từ quá khứ và quyết tâm tự chủ năng lượng

Năm 2003, khi chiến tranh vùng Vịnh bùng nổ, giá dầu quốc tế tăng từ 25 USD/thùng (khoảng 625.000 VNĐ) lên 40 USD/thùng (khoảng 1.000.000 VNĐ). Giá dầu trong nước tăng ba lần liên tiếp. Nhiều trạm xăng cạn nhiên liệu, tài xế phải xếp hàng qua đêm. Khi đó, mức phụ thuộc dầu nhập khẩu chỉ hơn 30% nhưng nền kinh tế vẫn bị cuốn theo biến động toàn cầu.
1772526447583.png

Sau đó, kinh tế tăng trưởng nhanh khiến nhu cầu dầu tăng mạnh. Có thời điểm, phụ thuộc dầu nhập khẩu lên tới 71%, tức 10 thùng tiêu thụ thì 7 thùng phải nhập. Hơn 80% lượng dầu nhập khẩu đi qua eo biển Malacca, 60% đến từ Vịnh Ba Tư. Bất kỳ biến động nào tại Hormuz hay Malacca đều có thể đe dọa huyết mạch năng lượng. Nếu bị tăng giá hoặc hạn chế nguồn cung, nền kinh tế có thể chịu thiệt hại hàng trăm tỷ USD (tương đương hàng triệu tỷ VNĐ).

Từ đó, chiến lược an ninh năng lượng được xác lập: không giao phó vận mệnh cho bên ngoài, mà xây dựng nền tảng vững chắc trong hơn hai thập kỷ.

Tại sa mạc Gobi, Cửu Tuyền (Cam Túc), hàng nghìn tuabin gió vận hành giữa gió cát. Ở sa mạc Kubuqi (Nội Mông), các tấm pin mặt trời phủ kín cồn cát. Ngoài khơi Giang Tô và Quảng Đông, tuabin gió ngoài khơi hoạt động ổn định.
1772526554113.png

Đến cuối năm 2025, tổng công suất năng lượng tái tạo đạt 2,337 tỷ kW, chiếm 60% tổng công suất điện lắp đặt. Sản lượng điện xanh đạt 3,99 nghìn tỷ kWh, vượt tổng tiêu thụ điện của 27 nước EU. Công suất điện gió và điện mặt trời đạt 1,84 tỷ kW, chiếm 47% tổng công suất cả nước. Trong 10 năm, chi phí điện gió giảm 60%, điện mặt trời giảm 80%. Cứ 10 kWh điện tiêu thụ thì gần 4 kWh đến từ nguồn xanh.

Xe năng lượng mới và chiến lược ba mũi nhọn

Gần 60% tiêu thụ dầu nội địa nằm ở giao thông. Năm 2025, sản lượng và doanh số xe năng lượng mới đạt 16,626 triệu và 16,49 triệu chiếc, tăng hơn 28% so với cùng kỳ, đứng đầu thế giới 11 năm liên tiếp. Tỷ lệ xe năng lượng mới trong doanh số bán xe mới đạt 47,9%, tức gần một nửa xe mới là xe điện.
1772526711565.png

Chi phí vận hành xe tải điện chỉ hơn 0,01 Nhân dân tệ/km (khoảng vài chục VNĐ/km), thấp hơn nhiều so với nhiên liệu truyền thống. Mạng lưới trạm sạc lớn nhất thế giới được xây dựng rộng khắp. Trung Quốc tự chủ hoàn toàn ba công nghệ cốt lõi: pin, động cơ, điều khiển điện tử; 6/10 hãng pin hàng đầu thế giới là doanh nghiệp trong nước.

Năm 2025, tiêu thụ xăng và diesel giảm lần lượt 2,4% và 4,4%. Cùng lúc, sản lượng dầu thô đạt 215 triệu tấn, khí tự nhiên vượt 260 tỷ m3. Dự trữ chiến lược đủ đáp ứng 180 ngày. Nga trở thành nguồn nhập khẩu dầu lớn nhất, vận chuyển qua đường ống trên bộ, tránh rủi ro phong tỏa biển. Các thỏa thuận dài hạn với châu Phi và Nam Mỹ được mở rộng, tỷ lệ thanh toán bằng Nhân dân tệ tăng lên.

Song song, điện hạt nhân Hualong One cùng các nhà máy tại Phúc Kiến và Quảng Tây sản xuất gần 10 tỷ kWh mỗi tổ máy mỗi năm. Đến cuối 2025, có 112 tổ máy điện hạt nhân đang vận hành hoặc xây dựng, thuộc nhóm cao nhất thế giới.
1772527085230.png

Chiến lược không phải từ bỏ dầu mỏ, mà là đa dạng hóa nguồn cung, giảm phụ thuộc nhập khẩu trong giao thông và điện lực, dành dầu cho hóa chất và quốc phòng. Ba trụ cột gồm nhập khẩu đa dạng, tăng sản lượng nội địa và phát triển năng lượng thay thế tạo thành nền tảng an ninh ổn định.

Khi Trung Đông biến động và giá dầu quốc tế leo thang, hệ thống điện vẫn ổn định, nhà máy vẫn hoạt động, đời sống không xáo trộn. Phát triển năng lượng mới không chỉ vì môi trường hay trung hòa carbon, mà vì an ninh năng lượng và quyền tự chủ dài hạn.

Từ những tuabin gió đầu tiên giữa sa mạc Gobi đến làn sóng xe điện hôm nay, chiến lược hơn 20 năm đã tạo ra lớp đệm trước biến động toàn cầu. Trong bối cảnh thị trường dầu mỏ đầy bất định, khả năng tự kiểm soát nguồn năng lượng trở thành nền tảng cho phát triển bền vững và ổn định quốc gia. (Sohu)
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Thành viên mới đăng
http://textlink.linktop.vn/?adslk=aHR0cHM6Ly93d3cudm5yZXZpZXcudm4vdGhyZWFkcy9naWEtZGF1LXRhbmctc29jLTEzLXNhdS1raG9uZy1raWNoLWlyYW4tdHJ1bmctcXVvYy1kYS1jaHVhbi1iaS1naS1zdW90LTIwLW5hbS43OTgxNS8=
Top