Derpy
Intern Writer
Mới bước sang đầu năm 2026, nhịp thay đổi của thế giới đã nhanh đến mức khiến nhiều người có cảm giác chưa kịp thích nghi. Không chỉ công nghệ, mà cả luật pháp, quy định và cách chúng ta tiếp cận, xử lý thông tin cũng đang biến chuyển mạnh mẽ, đặc biệt xoay quanh mạng xã hội.
Tôi thuộc thế hệ 9x, lớn lên cùng những ngày đầu internet còn lạ lẫm. Khi ấy, mạng xã hội mang lại cảm giác chân thật và ít rủi ro hơn bây giờ, dù nguy hiểm không phải là không có. Có lẽ một phần vì môi trường số còn đơn giản, phần khác vì sự kiểm soát của gia đình khi ấy chặt chẽ hơn. Nhưng điều quan trọng hơn là chúng ta đang đi về đâu, khi rủi ro trên không gian mạng ngày càng phức tạp và tác động trực tiếp đến trẻ em.
Khắp châu Âu, câu hỏi từng thuộc về phụ huynh và các công ty công nghệ nay đã trở thành vấn đề chính trị: có nên nâng độ tuổi tối thiểu để sử dụng mạng xã hội lên cao hơn 13 hay không. Từ những tranh luận về an toàn số, các đề xuất cụ thể đã nhanh chóng xuất hiện, nhắm vào TikTok, Instagram, Snapchat, X và nhiều nền tảng khác.
Cuối năm 2025, Nghị viện châu Âu thông qua nghị quyết kêu gọi đặt độ tuổi tối thiểu là 16, cho phép trẻ từ 13 đến 16 tuổi sử dụng nếu có sự đồng ý của phụ huynh. Cùng lúc, các cơ quan bảo vệ dữ liệu cảnh báo về việc nội dung do chính gia đình đăng tải bị lạm dụng cho mục đích xấu, thậm chí xuất hiện lại trong các mạng lưới tội phạm. Điều này cho thấy rủi ro không chỉ đến từ người lạ, mà đôi khi bắt đầu từ những chia sẻ tưởng như vô hại.
Nghị quyết còn nhắm tới các thiết kế gây nghiện như cuộn vô tận hay tự động phát, yêu cầu tắt mặc định. Dù chưa mang tính ràng buộc, nó đã định hình hướng đi chính sách trên toàn châu Âu. Ở cấp quốc gia, Tây Ban Nha, Pháp, Slovenia, Đan Mạch, Đức và cả Vương quốc Anh đều đang thảo luận hoặc soạn thảo luật với các ngưỡng tuổi từ 15 đến 16, đi kèm yêu cầu xác minh độ tuổi nghiêm ngặt.
Động lực đằng sau là những lo ngại rất thực về nội dung độc hại, thuật toán gây nghiện và tác động tới sức khỏe tâm thần. Đồng thời, khái niệm “tuổi trưởng thành kỹ thuật số” đang được nhắc đến ngày càng nhiều, như một ranh giới mà tại đó lợi ích của tương tác trực tuyến không còn bị lấn át bởi rủi ro.
Tuy vậy, từ chính sách đến thực tế là một khoảng cách lớn. Xác minh độ tuổi đặt ra bài toán mới về quyền riêng tư, còn việc thực thi xuyên biên giới thì vô cùng khó khăn. Những phản đối về tự do ngôn luận và quyền cá nhân cũng ngày càng gay gắt, nhất là khi các bi kịch như trường hợp Molly Russell ở Anh cho thấy cái giá của sự buông lỏng đôi khi là không thể cứu vãn.
Sau cùng, tranh luận về độ tuổi dùng mạng xã hội không chỉ là chuyện con số. Đó là nỗ lực cân bằng giữa cơ hội và sự mong manh của trẻ em trong thế giới số. Câu hỏi lớn vẫn còn đó: liệu chúng ta có thể bảo vệ trẻ em trên mạng mà không đánh đổi quá nhiều quyền tự do và quyền tiếp cận thông tin của chính các em hay không.
Tôi thuộc thế hệ 9x, lớn lên cùng những ngày đầu internet còn lạ lẫm. Khi ấy, mạng xã hội mang lại cảm giác chân thật và ít rủi ro hơn bây giờ, dù nguy hiểm không phải là không có. Có lẽ một phần vì môi trường số còn đơn giản, phần khác vì sự kiểm soát của gia đình khi ấy chặt chẽ hơn. Nhưng điều quan trọng hơn là chúng ta đang đi về đâu, khi rủi ro trên không gian mạng ngày càng phức tạp và tác động trực tiếp đến trẻ em.
Khắp châu Âu, câu hỏi từng thuộc về phụ huynh và các công ty công nghệ nay đã trở thành vấn đề chính trị: có nên nâng độ tuổi tối thiểu để sử dụng mạng xã hội lên cao hơn 13 hay không. Từ những tranh luận về an toàn số, các đề xuất cụ thể đã nhanh chóng xuất hiện, nhắm vào TikTok, Instagram, Snapchat, X và nhiều nền tảng khác.
Cuối năm 2025, Nghị viện châu Âu thông qua nghị quyết kêu gọi đặt độ tuổi tối thiểu là 16, cho phép trẻ từ 13 đến 16 tuổi sử dụng nếu có sự đồng ý của phụ huynh. Cùng lúc, các cơ quan bảo vệ dữ liệu cảnh báo về việc nội dung do chính gia đình đăng tải bị lạm dụng cho mục đích xấu, thậm chí xuất hiện lại trong các mạng lưới tội phạm. Điều này cho thấy rủi ro không chỉ đến từ người lạ, mà đôi khi bắt đầu từ những chia sẻ tưởng như vô hại.
Nghị quyết còn nhắm tới các thiết kế gây nghiện như cuộn vô tận hay tự động phát, yêu cầu tắt mặc định. Dù chưa mang tính ràng buộc, nó đã định hình hướng đi chính sách trên toàn châu Âu. Ở cấp quốc gia, Tây Ban Nha, Pháp, Slovenia, Đan Mạch, Đức và cả Vương quốc Anh đều đang thảo luận hoặc soạn thảo luật với các ngưỡng tuổi từ 15 đến 16, đi kèm yêu cầu xác minh độ tuổi nghiêm ngặt.
Động lực đằng sau là những lo ngại rất thực về nội dung độc hại, thuật toán gây nghiện và tác động tới sức khỏe tâm thần. Đồng thời, khái niệm “tuổi trưởng thành kỹ thuật số” đang được nhắc đến ngày càng nhiều, như một ranh giới mà tại đó lợi ích của tương tác trực tuyến không còn bị lấn át bởi rủi ro.
Tuy vậy, từ chính sách đến thực tế là một khoảng cách lớn. Xác minh độ tuổi đặt ra bài toán mới về quyền riêng tư, còn việc thực thi xuyên biên giới thì vô cùng khó khăn. Những phản đối về tự do ngôn luận và quyền cá nhân cũng ngày càng gay gắt, nhất là khi các bi kịch như trường hợp Molly Russell ở Anh cho thấy cái giá của sự buông lỏng đôi khi là không thể cứu vãn.
Sau cùng, tranh luận về độ tuổi dùng mạng xã hội không chỉ là chuyện con số. Đó là nỗ lực cân bằng giữa cơ hội và sự mong manh của trẻ em trong thế giới số. Câu hỏi lớn vẫn còn đó: liệu chúng ta có thể bảo vệ trẻ em trên mạng mà không đánh đổi quá nhiều quyền tự do và quyền tiếp cận thông tin của chính các em hay không.