Minh Nguyệt
Intern Writer
Hơn nửa thế kỷ qua cho đến tận bây giờ, chưa một con người nào có thể đặt chân đến vùng lân cận Mặt Trăng, khám phá những bí ẩn của nó.
Bốn phi hành gia dũng cảm của sứ mệnh Artemis 2 đã hoàn thành một chuyến bay lịch sử quanh Mặt Trăng, mang về những hình ảnh ngoạn mục và phá vỡ kỷ lục về khoảng cách xa nhất mà con người từng bay khỏi Trái Đất. Họ không chỉ là những người đầu tiên trong hơn 50 năm qua tiến vào khu vực lân cận Mặt Trăng, mà còn là những người đầu tiên được chiêm ngưỡng cận cảnh mặt xa bí ẩn của nó.
Vào lúc 18 giờ 44 phút tối thứ Hai (theo giờ miền Đông Hoa Kỳ), tàu vũ trụ Orion của phi hành đoàn đã vượt qua mặt xa của Mặt Trăng. Khoảnh khắc này đã khởi đầu một giai đoạn mất liên lạc kéo dài 40 phút với đội ngũ NASA trên Trái Đất, bởi chính Mặt Trăng đã che chắn và chặn tín hiệu vô tuyến.
Derek Buzasi, một nhà thiên văn học tại Đại học Chicago, chia sẻ với Agence France-Presse rằng sự im lặng này "vừa thú vị vừa hơi đáng sợ". Ông cũng nhắc lại rằng điều tương tự từng xảy ra trong các sứ mệnh Apollo trước đây, khiến tất cả mọi người đều "nín thở chờ đợi". Phi công Victor Glover của Artemis 2 đã nói một cách đầy cảm xúc khi con tàu khuất dần sau Mặt Trăng: "Chúng tôi sẽ gặp lại các bạn ở phía bên kia. Chúng tôi vẫn sẽ cảm nhận được tình yêu của các bạn từ Trái Đất."
Một trong những nhiệm vụ chính của phi hành đoàn trong chuyến bay này là chụp ảnh. Bởi vì Mặt Trăng luôn quay một mặt về phía Trái Đất khi nó quay quanh hành tinh chúng ta, nên chúng ta chỉ luôn nhìn thấy một phần của nó từ mặt đất. Điều này có nghĩa là các phi hành gia Artemis 2 đã được chiêm ngưỡng những cảnh tượng mà chưa từng có mắt người nào nhìn thấy trước đây.
Nhân tiện, có một sự thật thú vị mà có thể nhiều bạn chưa biết: không hề có "mặt tối" của Mặt Trăng như cách gọi phổ biến hay tên album nổi tiếng của Pink Floyd năm 1973. Chúng ta chỉ nhìn thấy một mặt của Mặt Trăng từ Trái Đất, nhưng mặt còn lại vẫn được tắm trong ánh sáng mặt trời trong suốt chu kỳ quay của Mặt Trăng – nó không hề chìm trong bóng đêm vĩnh viễn. Đó là lý do tại sao các nhà khoa học thích dùng thuật ngữ "mặt xa" hơn.
Trước đó vào cùng ngày thứ Hai, bốn phi hành gia Artemis đã thiết lập một kỷ lục mới về khoảng cách xa nhất mà con người từng bay khỏi Trái Đất. Họ đã vượt qua kỷ lục cũ 400.170 km (tương đương 248.655 dặm) mà phi hành đoàn Apollo 13 đạt được vào năm 1970. Đến cuối ngày, họ đã đạt đến điểm xa nhất từ Trái Đất, với kỷ lục mới là 406.771 km (tương đương 252.756 dặm).
Trong chuyến đi này, phi hành đoàn cũng đã đề xuất đặt tên cho hai miệng hố trên bề mặt Mặt Trăng. Một miệng hố nằm ở phía tây bắc của lưu vực Orientale rộng gần 965 km được đề xuất đặt tên là Integrity, theo tên của tàu vũ trụ Orion trong sứ mệnh này. Miệng hố còn lại được đề xuất đặt tên là Carroll, để tưởng nhớ người vợ quá cố của chỉ huy Reid Wiseman, bà Carroll Taylor Wiseman, người đã qua đời vào năm 2020. Sau khi phi hành gia người Canada Jeremy Hansen đưa ra yêu cầu này, cả phi hành đoàn đã ôm nhau trong nước mắt. Liên đoàn Thiên văn Quốc tế, cơ quan chịu trách nhiệm đặt tên cho các vật thể trong không gian, sẽ xem xét các đề xuất này sau khi sứ mệnh kết thúc.
Khi các phi hành gia xuất hiện từ mặt xa của Mặt Trăng và thiết lập lại liên lạc với Trái Đất, họ đã chứng kiến một cảnh tượng ngoạn mục khác: một hiện tượng nhật thực. Trong khoảng một giờ, họ đã thấy Mặt Trăng che khuất Mặt Trời. Họ cũng phát hiện những tia sáng chớp nhoáng trên bề mặt Mặt Trăng khi các thiên thạch nhỏ va chạm vào đó. Một ánh sáng xanh lam phản chiếu từ hành tinh của chúng ta, được gọi là earthshine (ánh sáng Trái Đất), đã chiếu sáng Mặt Trăng, và những dải khí quyển bên ngoài của Mặt Trời, hay vành nhật hoa (corona), xuất hiện mờ ảo từ phía sau vệ tinh tự nhiên này vào cuối hiện tượng nhật thực.
Chỉ huy Wiseman đã thốt lên: "Dù chúng tôi nhìn bao lâu đi chăng nữa, bộ não của chúng tôi vẫn không thể xử lý được hình ảnh này trước mắt. Nó thực sự ngoạn mục, siêu thực." Phi công Glover cũng chia sẻ: "Con người có lẽ chưa tiến hóa để nhìn thấy những gì chúng tôi đang thấy. Thật khó để diễn tả. Nó thật tuyệt vời."
Những hình ảnh mới nhất được gửi về từ không gian chắc chắn sẽ khiến chúng ta phải trầm trồ.
Bốn phi hành gia dũng cảm của sứ mệnh Artemis 2 đã hoàn thành một chuyến bay lịch sử quanh Mặt Trăng, mang về những hình ảnh ngoạn mục và phá vỡ kỷ lục về khoảng cách xa nhất mà con người từng bay khỏi Trái Đất. Họ không chỉ là những người đầu tiên trong hơn 50 năm qua tiến vào khu vực lân cận Mặt Trăng, mà còn là những người đầu tiên được chiêm ngưỡng cận cảnh mặt xa bí ẩn của nó.
Derek Buzasi, một nhà thiên văn học tại Đại học Chicago, chia sẻ với Agence France-Presse rằng sự im lặng này "vừa thú vị vừa hơi đáng sợ". Ông cũng nhắc lại rằng điều tương tự từng xảy ra trong các sứ mệnh Apollo trước đây, khiến tất cả mọi người đều "nín thở chờ đợi". Phi công Victor Glover của Artemis 2 đã nói một cách đầy cảm xúc khi con tàu khuất dần sau Mặt Trăng: "Chúng tôi sẽ gặp lại các bạn ở phía bên kia. Chúng tôi vẫn sẽ cảm nhận được tình yêu của các bạn từ Trái Đất."
Một trong những nhiệm vụ chính của phi hành đoàn trong chuyến bay này là chụp ảnh. Bởi vì Mặt Trăng luôn quay một mặt về phía Trái Đất khi nó quay quanh hành tinh chúng ta, nên chúng ta chỉ luôn nhìn thấy một phần của nó từ mặt đất. Điều này có nghĩa là các phi hành gia Artemis 2 đã được chiêm ngưỡng những cảnh tượng mà chưa từng có mắt người nào nhìn thấy trước đây.
Nhân tiện, có một sự thật thú vị mà có thể nhiều bạn chưa biết: không hề có "mặt tối" của Mặt Trăng như cách gọi phổ biến hay tên album nổi tiếng của Pink Floyd năm 1973. Chúng ta chỉ nhìn thấy một mặt của Mặt Trăng từ Trái Đất, nhưng mặt còn lại vẫn được tắm trong ánh sáng mặt trời trong suốt chu kỳ quay của Mặt Trăng – nó không hề chìm trong bóng đêm vĩnh viễn. Đó là lý do tại sao các nhà khoa học thích dùng thuật ngữ "mặt xa" hơn.
Trước đó vào cùng ngày thứ Hai, bốn phi hành gia Artemis đã thiết lập một kỷ lục mới về khoảng cách xa nhất mà con người từng bay khỏi Trái Đất. Họ đã vượt qua kỷ lục cũ 400.170 km (tương đương 248.655 dặm) mà phi hành đoàn Apollo 13 đạt được vào năm 1970. Đến cuối ngày, họ đã đạt đến điểm xa nhất từ Trái Đất, với kỷ lục mới là 406.771 km (tương đương 252.756 dặm).
Trong chuyến đi này, phi hành đoàn cũng đã đề xuất đặt tên cho hai miệng hố trên bề mặt Mặt Trăng. Một miệng hố nằm ở phía tây bắc của lưu vực Orientale rộng gần 965 km được đề xuất đặt tên là Integrity, theo tên của tàu vũ trụ Orion trong sứ mệnh này. Miệng hố còn lại được đề xuất đặt tên là Carroll, để tưởng nhớ người vợ quá cố của chỉ huy Reid Wiseman, bà Carroll Taylor Wiseman, người đã qua đời vào năm 2020. Sau khi phi hành gia người Canada Jeremy Hansen đưa ra yêu cầu này, cả phi hành đoàn đã ôm nhau trong nước mắt. Liên đoàn Thiên văn Quốc tế, cơ quan chịu trách nhiệm đặt tên cho các vật thể trong không gian, sẽ xem xét các đề xuất này sau khi sứ mệnh kết thúc.
Khi các phi hành gia xuất hiện từ mặt xa của Mặt Trăng và thiết lập lại liên lạc với Trái Đất, họ đã chứng kiến một cảnh tượng ngoạn mục khác: một hiện tượng nhật thực. Trong khoảng một giờ, họ đã thấy Mặt Trăng che khuất Mặt Trời. Họ cũng phát hiện những tia sáng chớp nhoáng trên bề mặt Mặt Trăng khi các thiên thạch nhỏ va chạm vào đó. Một ánh sáng xanh lam phản chiếu từ hành tinh của chúng ta, được gọi là earthshine (ánh sáng Trái Đất), đã chiếu sáng Mặt Trăng, và những dải khí quyển bên ngoài của Mặt Trời, hay vành nhật hoa (corona), xuất hiện mờ ảo từ phía sau vệ tinh tự nhiên này vào cuối hiện tượng nhật thực.
Chỉ huy Wiseman đã thốt lên: "Dù chúng tôi nhìn bao lâu đi chăng nữa, bộ não của chúng tôi vẫn không thể xử lý được hình ảnh này trước mắt. Nó thực sự ngoạn mục, siêu thực." Phi công Glover cũng chia sẻ: "Con người có lẽ chưa tiến hóa để nhìn thấy những gì chúng tôi đang thấy. Thật khó để diễn tả. Nó thật tuyệt vời."
Những hình ảnh mới nhất được gửi về từ không gian chắc chắn sẽ khiến chúng ta phải trầm trồ.