Trung Đào
Writer
Lịch sử Tam Quốc hấp dẫn người đời không chỉ vì chiến tranh liên miên, mà còn bởi sự xuất hiện của quá nhiều nhân vật kiệt xuất. Tào Tháo nổi tiếng đa mưu túc trí, Lưu Bị được ca ngợi vì nhân nghĩa, Gia Cát Lượng trở thành biểu tượng của trí tuệ. Bên cạnh họ, có một cái tên gần như bước ra từ huyền thoại, đó là Triệu Vân, ***** Long.
Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Triệu Vân gần như không có vết đen. Từ trận Trường Bản một mình xông pha giữa vạn quân Tào, cứu A Đẩu trở về an toàn, cho tới những lần vào sinh ra tử sau này, ông luôn hiện lên như mẫu võ tướng hoàn hảo. Dũng mãnh, tỉnh táo, trung thành và không tham công danh. Chính vì vậy, rất nhiều người thắc mắc vì sao một người như Triệu Vân lại chưa từng được Lưu Bị giao cho quyền chỉ huy tối cao hay giữ những vị trí then chốt quyết định đại cục.
So với Quan Vũ kiêu ngạo, Trương Phi nóng nảy, Triệu Vân điềm tĩnh và kín kẽ hơn hẳn. Ông ít khi tranh công, cũng không thích phô trương. Trong phần lớn thời gian, Triệu Vân xuất hiện như người bảo vệ bên cạnh Lưu Bị, hơn là một thống soái cầm quân độc lập. Ngay cả trong trận Trường Bản lừng danh, ông cũng không phải chủ soái, mà là người thực hiện nhiệm vụ sinh tử trong thời khắc nguy cấp.
Vấn đề không nằm ở năng lực. Triệu Vân không chỉ giỏi võ, mà còn rất tỉnh táo, biết tiến biết lui, hiểu đại cục. Nhưng Lưu Bị hiểu rõ một điều, Triệu Vân trung thành với mình gần như tuyệt đối, và chính sự trung thành ấy khiến ông phù hợp hơn ở vai trò bảo đảm an toàn cho hạt nhân quyền lực, thay vì bị đẩy ra tuyến đầu chính trị và quân sự đầy mâu thuẫn. Giữ Triệu Vân bên cạnh, với Lưu Bị, là giữ một trụ cột tinh thần và an toàn sống còn.
Về phía Gia Cát Lượng, cách dùng người của ông luôn đặt kỷ luật và hệ thống lên trên tình cảm. Triệu Vân lại là người chịu ảnh hưởng trực tiếp từ Lưu Bị. Nếu một ngày Gia Cát Lượng ra lệnh, mà Triệu Vân vì trung với Lưu Bị mà do dự hay đặt câu hỏi, thì mâu thuẫn không chỉ là cá nhân, mà sẽ ảnh hưởng tới toàn bộ bộ máy Thục Hán. Có lẽ vì thế, Gia Cát Lượng chọn cách không đẩy Triệu Vân vào những vị trí dễ phát sinh va chạm quyền lực.
Khi Triệu Vân dần lớn tuổi, vai trò của ông càng thiên về ổn định và hỗ trợ. Trong chiến tranh, không phải mọi danh tướng đều cần trở thành thống soái. Có những người sinh ra để làm điểm tựa, để giữ cho cỗ máy quyền lực vận hành trơn tru. Triệu Vân chính là kiểu người như vậy.
Nhìn lại, có thể nói Triệu Vân không phải không được trọng dụng, mà là được dùng đúng cách theo tầm nhìn của Lưu Bị. Ông không trở thành người nắm đại quyền, nhưng lại trở thành biểu tượng của trung nghĩa, nhân hậu và lý trí trong loạn thế. Chính điều đó khiến Triệu Vân sống mãi trong lòng hậu thế, không chỉ như một danh tướng áo trắng bất bại, mà còn như một con người mẫu mực giữa thời đại đầy phản bội và tranh đoạt.
Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Triệu Vân gần như không có vết đen. Từ trận Trường Bản một mình xông pha giữa vạn quân Tào, cứu A Đẩu trở về an toàn, cho tới những lần vào sinh ra tử sau này, ông luôn hiện lên như mẫu võ tướng hoàn hảo. Dũng mãnh, tỉnh táo, trung thành và không tham công danh. Chính vì vậy, rất nhiều người thắc mắc vì sao một người như Triệu Vân lại chưa từng được Lưu Bị giao cho quyền chỉ huy tối cao hay giữ những vị trí then chốt quyết định đại cục.
So với Quan Vũ kiêu ngạo, Trương Phi nóng nảy, Triệu Vân điềm tĩnh và kín kẽ hơn hẳn. Ông ít khi tranh công, cũng không thích phô trương. Trong phần lớn thời gian, Triệu Vân xuất hiện như người bảo vệ bên cạnh Lưu Bị, hơn là một thống soái cầm quân độc lập. Ngay cả trong trận Trường Bản lừng danh, ông cũng không phải chủ soái, mà là người thực hiện nhiệm vụ sinh tử trong thời khắc nguy cấp.
Vấn đề không nằm ở năng lực. Triệu Vân không chỉ giỏi võ, mà còn rất tỉnh táo, biết tiến biết lui, hiểu đại cục. Nhưng Lưu Bị hiểu rõ một điều, Triệu Vân trung thành với mình gần như tuyệt đối, và chính sự trung thành ấy khiến ông phù hợp hơn ở vai trò bảo đảm an toàn cho hạt nhân quyền lực, thay vì bị đẩy ra tuyến đầu chính trị và quân sự đầy mâu thuẫn. Giữ Triệu Vân bên cạnh, với Lưu Bị, là giữ một trụ cột tinh thần và an toàn sống còn.
Về phía Gia Cát Lượng, cách dùng người của ông luôn đặt kỷ luật và hệ thống lên trên tình cảm. Triệu Vân lại là người chịu ảnh hưởng trực tiếp từ Lưu Bị. Nếu một ngày Gia Cát Lượng ra lệnh, mà Triệu Vân vì trung với Lưu Bị mà do dự hay đặt câu hỏi, thì mâu thuẫn không chỉ là cá nhân, mà sẽ ảnh hưởng tới toàn bộ bộ máy Thục Hán. Có lẽ vì thế, Gia Cát Lượng chọn cách không đẩy Triệu Vân vào những vị trí dễ phát sinh va chạm quyền lực.
Khi Triệu Vân dần lớn tuổi, vai trò của ông càng thiên về ổn định và hỗ trợ. Trong chiến tranh, không phải mọi danh tướng đều cần trở thành thống soái. Có những người sinh ra để làm điểm tựa, để giữ cho cỗ máy quyền lực vận hành trơn tru. Triệu Vân chính là kiểu người như vậy.
Nhìn lại, có thể nói Triệu Vân không phải không được trọng dụng, mà là được dùng đúng cách theo tầm nhìn của Lưu Bị. Ông không trở thành người nắm đại quyền, nhưng lại trở thành biểu tượng của trung nghĩa, nhân hậu và lý trí trong loạn thế. Chính điều đó khiến Triệu Vân sống mãi trong lòng hậu thế, không chỉ như một danh tướng áo trắng bất bại, mà còn như một con người mẫu mực giữa thời đại đầy phản bội và tranh đoạt.